Thời điểm tần Tâm nhìn thấy Úc Lâm Phi hiển nhiên vô cùng kinh ngạc, đương nhiên, bất đồng với Úc Lâm Phi kinh ngạc thuần túy, kinh ngạc của nàng, rõ ràng còn mang theo kinh hỉ.
“Tần Tâm.” Biểu tình của Úc Lâm Phi rất lãnh đạm, nói thật, hiện tại hắn càng ngày càng không kiên nhẫn được với nữ nhân này.
“Lâm Phi anh như thế nào lại ở trong này.” Không nhìn Úc Lâm Phi lãnh đạm, Tần Tâm đang rất vui vẻ, nàng thật không nghĩ tới đến bệnh viện xem cảm mạo cũng có thể gặp được Úc Lâm Phi.
“Bị thương một chút.” Úc Lâm Phi thản nhiên nói: “Cô cũng đến khám bệnh?”
“Đúng vậy, bị cảm, có điểm sốt nhẹ, đến tiêm một cái.” Tần Tâm nghe thấy Úc Lâm Phi quan tâm, trên mặt hơi hơi đỏ ửng, nàng đi về phía Úc Lâm Phi, thanh âm mềm mại đáng yêu nói: “Anh sao lại bị thương? Tại sao lại không cẩn thận như vậy?”
“Không có gì to tát.” Thời điểm nhìn thấy Tần Tâm, Úc Lâm Phi đã biết rõ hắn đại khái gặp xui xẻo, Tần Tâm nữ nhân này chẳng những không nhìn sắc mặt người khác mà còn dị thường không tự giác, tự mình cảm thấy hài lòng khiến cho Úc Lâm Phi lãnh đạm không có đất dụng võ, nhưng lại không thể trực tiếp quang minh chính đại nói cho cô ta biết cô ta rất phiền đi? Úc Lâm Phi vuốt vuốt lông mao mềm mềm của Văn Trình, khóe miệng bên dưới có chút nhếch lên.
“Anh như thế nào lại để cho đầu bị như vậy!” Thấy được vết thương đã xử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-thi-ai-hanh-hung/2170862/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.