Edit: Raizel
Beta: Marselynne
Mấy ngày trước hoàng hậu có thể tỉnh táo một lúc, còn nói được mấy câu với Thái Hòa đế, nhưng sau đó thời gian ngủ mê man ngày càng nhiều, thời gian tỉnh táo ngày càng ít.
Thái Hòa đế tức giận, chửi mắng tất cả ngự y nhưng chứng bệnh của hoàng hậu vẫn không tốt lên chút nào, một ngày nọ, mãi hoàng hậu mới tỉnh dậy, Thái Hòa đế ôm nàng vào ngực, cẩn thận bón cho nàng một chút nước.
“Hoàng thượng, thiếp đã ngủ bao lâu rồi?” Hoàng hậu yếu ớt tựa vào trong lồng ngực Thái Hòa đế, muốn cử động một chút nhưng vừa nhấc tay lên đã không còn chút sức lực nào, chỉ cảm thấy trong người như bị lửa thiêu, bí bách khó chịu, không nhịn được rùng mình một cái.
“Rất lâu rồi, thế nên nàng không thể ngủ tiếp nữa, nói chuyện với trẫm một chút được không?” Thái Hòa đế nén xuống sự run rẩy trong âm thanh, không để cho hoàng hậu trong ngực nghe được bất cứ sự bất thường nào, hắn vẫn chưa nói cho nàng biết rằng bệnh mà nàng nhiễm chính là đậu mùa, chỉ nói rằng hoàng hậu chỉ bị bệnh vặt, sẽ khỏe lại nhanh thôi, có thể cùng hắn ngắm hoa nói chuyện.
“Được, thiếp thân không ngủ nữa.” Hoàng hậu gắng nở nụ cười, lại hỏi: “Nhưng mà thiếp đây rốt cuộc là làm sao vậy, sao nhiều ngày qua rồi mà còn chưa khỏi hẳn, thiếp còn muốn tự tay làm bánh thơm cho hoàng thượng ăn nữa.”
Thái Hòa đế nghe xong suýt nữa đã rơi nước mắt, hắn nắm chặt hai tay, hít một hơi thật sâu rồi mới tỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-sung-nhi-nhat-the/641767/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.