Cách kỳ hạn ba tháng còn lại mười ngày.
Phỉ Vô Thuật mở mắt trong căn phòng nhỏ của mình, tinh thần lực cấp tám, đột phá rồi.
Tuy là trong dự liệu, nhưng khi thật sự đi tới bước này, Phỉ Vô Thuật vẫn hưng phấn siết chặt nắm tay, vui sướng cười lên__ ừm ừm, Phỉ Vô Thuật y vẫn có tài năng bản lĩnh, không biết Tiểu Dực Dực năm đó khi lớn như y, có lợi hại được vậy không?
Híp mắt suy nghĩ hồi lâu, y thiếu tự tin đưa ra kết luận, nhất định không phân trên dưới tám lạng nửa cân… phải không?
Nhưng nói lại, sắp ba tháng rồi không thể gặp Tiểu Dực Dực, cho dù người ở đây có thú vị thế nào, y vẫn cảm thấy thiếu cái gì đó, vô vị đến mức xương cốt toàn thân đều sắp nhũn ra. Cho nên… đã đến lúc phải ra ngoài rồi?
Thời gian ba tháng, đủ để Phỉ Vô Thuật suy đoán được quan hệ các bên đại khái.
Với tội danh của y, không có tư cách bị nhốt vào tầng một nhà giam. Mà Hastings lại sử dụng quyền lực để làm thế.
Hastings có thể đàn áp y, như vậy thế lực phản Fennan với thượng tướng Tiger đi đầu tất nhiên có thể vì y tranh thủ một chút quyền lực. Trực tiếp mang y ra thì không thể, vậy thì bảo đảm y có thể sống thoải mái trong tù. Cho nên y mới được nhốt vào tầng một như đang hưởng phúc, chứ không phải tầng hai tầng ba, thậm chí nút không gian trên người vẫn được bảo lưu, không bị sở thẩm lý tịch thu.
Như vậy, trong mắt đám người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356107/quyen-3-chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.