Phỉ Vô Thuật ném ra một câu một trăm tám mươi tờ, không chỉ chọi ngất một mình Thiết Nhai, mà ngay cả Angeral, cũng hơi há miệng, vẻ mặt mờ mịt__ đây là nghe lộn phải không?
Cuối cùng, người phản ứng lại đầu tiên là Agee.
Hắn nhảy khỏi sô pha, ngón tay run run rẩy rẩy chỉ Phỉ Vô Thuật, vẻ mặt tức giận: “Thằng nhóc cậu đừng thấy Ange dễ nói chuyện liền được một tấc lấn một thước mở mồm sư tử chứ!” Một câu gào thét không mang có dấu câu.
Phỉ Vô Thuật rất bình tĩnh co người, tránh bị nước miếng phun tới, vô tội nhìn hắn, bày vẻ nghi hoặc hoàn toàn không hiểu nổi bọn họ giật mình như vậy làm chi: “Không được sao?”
Tên này làm sao có thể da mặt mày như vậy? Agee rất muốn gào lên hỏi ngược một câu: cậu cảm thấy được sao! Nhưng sau khi hoàn hồn, Angeral mở miệng: “Đương nhiên có thể.” Hắn mỉm cười, “Nhưng phải chuẩn bị một chút thời gian, tối nay tới lấy được không?”
Phỉ Vô Thuật chịu đựng ánh mắt nóng cháy của mọi người, trấn định gật đầu: “Cảm ơn.” Ánh mắt y nhìn Angeral, cũng bớt đi một chút xa lạ__ tên này tuy nhìn có hơi quá mức thuần lương, nhưng người vẫn rất tốt.
Nhưng trải qua một cơn sóng nhỏ Phỉ Vô Thuật, không khí trong phòng dần trở nên nhẹ nhõm thoải mái, đặc biệt là mấy fan Thiết Nhai, coi như đã thả lỏng được, không còn cứng đờ nữa.
Phỉ Vô Thuật đạt được mục đích rồi cũng không mở miệng nữa, dù sao nhóm Thiết Nhai thảo luận ca khúc nào cuộc biểu diễn nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356097/quyen-3-chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.