Ở cổng trường, Angeral vẫn chưa bước xuống xe, chỉ có người đại diện của hắn Agee xuống chào hỏi, rồi lại trở lên xe.
Giáo quan Văn và mấy người đưa mắt nhìn xe chạy vào trong, sau đó đầu tiên là Adolf nhảy ra: “Đừng nói đến sờ tay, ngay cả mặt ông cũng chưa nhìn thấy được nha!”
“Sờ tay?” Giáo quan Văn quay đầu nhìn hắn, ngoài cười trong không cười, “Cậu có biết có bao nhiêu họng súng bắn tỉa vừa rồi nhắm vào đầu chúng ta không?”
Adolf sờ đầu mình: “Hiện tại không phải vẫn tốt sao.”
“Nếu cậu sờ rồi, thì sẽ không tốt nữa.” Giáo quan Văn chậm rãi nói. Trong mắt quân nhân liên bang bảo vệ, Angeral cũng là không thể khinh nhờn__ đặc biệt là bị loại phần tử dung tục như Adolf này.
“Tôi thì chẳng có chút hứng thú nào với anh ta.” Phỉ Vô Thuật nhịn không được ngáp một cái, lau nước mắt ứa ra, buồn ngủ chớp mắt, “Dậy quá sớm, tôi về phòng ngủ chợp mắt bù chút. Như vậy sẽ không bị nổ đầu chứ?”
Giáo quan Văn lập tức phủ quyết: “Chính chủ đã tới rồi, cậu không đi bảo vệ còn làm gì?”
Phỉ Vô Thuật mắt lèm nhèm nhìn hắn: “Thầy bảo chúng tôi từ sáng sớm ra đây đợi, đợi người tới rồi, kết quả ngay cả mặt người ta cũng không nhìn thấy.” Cậu chậm rãi nói, “Dù sao hiện tại đi theo, cũng vẫn không thấy được người thật phải không? Còn nói bảo vệ gì chứ, đừng giày vò chúng tôi nha.”
“Các cậu nói có đi không?” Giáo quan Văn nhìn sang các năm cao, “Đây là giày vò?”
Một đám nhanh chóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356094/quyen-3-chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.