So với sự huyên náo phồn hoa trên quãng đường tới đây, cuối đường Thanh Hoa thật sự lạnh lẽo hoang vắng hơn nhiều. Khi không ngừng đi sâu vào, trên con đường rộng rãi dần không còn thấy bóng dáng người nào khác, tiếng cười đùa chỉ còn ở thật xa đằng sau. Mà kiến trúc hai bên đường cũng từ nhà cao tầng cao tận mây chuyển tiếp qua chỉ còn lại những bộ khung đại khái, trải qua gió thổi mưa dầm, nhìn hoàn toàn là một nơi bị vứt bỏ.
Không tới nơi này một chuyến, hoàn toàn không biết tinh cầu thủ đô vậy mà cũng có một góc như thế.
“Người đang ở đâu?” Adolf nhìn trái ngó phải, nếu Phỉ Vô Thuật đã không gấp, vậy hắn gấp cái gì chứ?
Phỉ Vô Thuật dừng bước, đưa tay chỉ đỉnh tòa nhà cao tầng chỉ mới hoàn công một nửa gần đó: “Đang ở đó đợi đấy.”
Adolf nhìn theo hướng Phỉ Vô Thuật chỉ, mơ hồ có thể thấy mấy điểm đen nhỏ của mấy người đang di động ở đó. Đồng thời có thể phán đoán, đối phương đã phát hiện ra họ.
“Cậu cứ thế lên trên?” Adolf hoài nghi nhìn Phỉ Vô Thuật, “Em trai cậu còn đang ở trong tay họ!”
“Đương nhiên không phải cứ thế mà lên.” Phỉ Vô Thuật nhún vai, gọi một tiếng vào thế giới tinh thần, “Tần Tiểu Qua, ra đây.”
Cơ giáp đen kịt đường nét sắc bén xuất hiện trước mắt họ, Phỉ Vô Thuật liếc nhìn Adolf hận không thể sáp lại sờ vài cái bên cạnh: “Cậu cũng có cơ giáp đúng không? Cùng lên đi, nếu có tôm tép thì giao cho cậu.”
“Tại sao tới tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356078/quyen-3-chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.