Trong phòng sách sáng tỏ, hai hàng kệ sách cao tới mức gần như chạm vào trần nhà, phía trên xếp từng hàng sách chỉnh tề, rất đồ sộ. Cách kệ sách không xa bày một chiếc bàn chữ nhật, phía trên chất một xấp văn kiện dày.
Ánh mắt Phỉ Vô Tranh đảo quanh phòng, nhìn kệ sách đó, cái bàn đó, nhưng từ đầu đến cuối không nguyện ý nhìn người ngồi sau bàn trước giá sách.
Đối với người đó, cậu có sự sợ hãi đến từ nội tâm.
Không muốn nhìn, còn không bằng nói là không dám nhìn.
Nhưng cuối cùng, người đó không cho phép cậu tránh né, giống như buổi tối hơn mười năm trước, thiếu niên tóc trắng tuyệt mỹ đứng cạnh cửa sổ, gió ngoài cửa sổ thổi động rèm cửa sổ dày nặng, vỗ lên người thiếu niên, ánh mắt thiếu niên không mang theo chút tình cảm nào nhìn cậu, cho cậu hai chọn lựa: Là thuyết phục gia chủ tương lai Phỉ Vô Thuật hợp tác với quân đội, hay tự mình trở thành gia chủ Phỉ gia.
Cậu chọn điều thứ hai, thế là vận mệnh đã bắt đầu chuyển biến từ thời khắc đó, trượt vào con đường gian nan hiểm trở.
Đối với người chỉ một câu đã thay đổi quỹ tích vận mệnh của mình, Phỉ Vô Tranh thật sự không cách nào kính sợ hắn giống như Ninh Thanh Lưu và Tô Đường, chỉ có nỗi sợ hãi và khiếp nhược từ sâu trong nội tâm.
Nhưng đã không thể tránh né, cậu đã vì nó bỏ ra quá nhiều, từ bỏ quá nhiều thứ. Phỉ Vô Tranh cuối cùng dời mắt lên người đó, tóc trắng mắt xám, tuấn mỹ tuyệt luân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356055/quyen-2-chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.