“Ái chà, vị này biết tôi sao?” Ninh Thanh Lưu cười nhạt, lịch sự gật đầu, “Tôi chỉ là một văn chức dưới tay thiếu tướng Hastings mà thôi, làm chân chạy xử lý văn kiện, không ngờ lại có người biết tôi.”
Mạc Sinh trợn trắng mắt, trợ thủ đắc lực của Hastings chỉ có mình anh, đặc biệt giỏi bố cục, thiên phú trong chiến tranh tinh cầu được thượng tướng Tiger xương là kỳ tài, đồng thời được cấp cao quân đội đánh giá là tuệ nhãn như đuốc thấy rõ mồn một, từ trong bình dân khai quật ra không ít nhân tài ưu tú bị chôn vùi. Đương nhiên, những người này cuối cùng đều được thu vào dưới cờ Hastings.
Như vậy mà chỉ là một chân chạy việc?
Chẳng qua người ta muốn khiêm tốn, Mạc Sinh cũng sẽ không sáp lại đội mũ cao cho người ta, lười biếng gật đầu, nói với mọi người: “Đi chưa? Trở về tắm một cái, xua khí đen.” Ở lâu tại nơi thế này, cảm thấy trên người cũng bị phủ một tầng khí máu tanh dính nhớt.
Tần Dực tán thành gật đầu, trong mấy người họ, hắn là người bất mãn với nơi này nhất. Tuy Phỉ Vô Thuật nói có thể để y ra, nhưng tên đó mà ra là ngã liền, Tần Dực lạnh nhạt phản bác đề nghị phô trương thanh thế của ai đó, cố nhịn vị tanh nhàn nhạt khó chịu đựng trong phòng, vẫn ngồi đoan chính tới giờ.
Hiện tại có thể ly khai, hắn khẽ nhíu mày, không nói hai lời đi ra ngoài trước.
Mấy người phía sau nhìn bước chân tăng nhanh của hắn, ngẩn ra, vội đuổi theo… thì ra Phỉ Vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356050/quyen-2-chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.