Phỉ Vô Thuật nghẹn họng câm nín nghe Lallot phân tích, tuy ban đầu y cũng cảm thấy khó thể tiếp nhận, nhưng dù sao cũng phát sinh trên người mình, y có khó tin cũng vẫn tiếp nhận, sự thật bày ra trước mắt mà ╮(╯_╰)╭.
Y nhiều lắm chỉ tưởng tượng kiểu vui đùa như sau khi bị người khác biết, liệu y có bị bắt đưa vào viện nghiên cứu giải phẫu không, nhưng không ngờ sự tồn tại của y và Tần Dực đã trở thành thứ có thể khiến xã hội nhân loại bước lên bậc thềm mới.
Phỉ Vô Thuật hiểu ra khả năng này cuối cùng đơ cả mặt, giống như vừa tỉnh giấc có người tới nói cho y biết nên đi cứu vớt thế giới, chính là cảm giác rối loạn trong gió.
Mẹ nó y chỉ chơi trò chơi thôi mà, lúc đoạt xác chỉ là hơi có chút sai sót, trước mắt đã cùng chủ nhân cũ của thân thể đạt được hiệp nghị chung sống hòa bình, y rất vừa lòng với trạng thái này, nhưng có cần nâng ý nghĩa lên vị trí cao như vậy không? Y gánh không nổi cũng không muốn gánh đâu!
“Em sẽ không nói ra!” Hoa Hoa lập tức tỏ rõ lập trường, sau đó dùng ánh mắt như sao nhìn Phỉ Vô Thuật, “Vô Thuật ca thật lợi hại, cứ như vừa được dát một lớp vàng vậy, không còn giống Vô Thuật ca nữa ~”
Phỉ Vô Thuật gian nan nhếch khóe miệng, để đáp lại lời tán thưởng của Hoa Hoa__ Đừng nói hình tượng của y trong mắt Hoa Hoa bây giờ là ánh vàng lấp lánh chiếu sáng vạn trượng nha?
“Phụt.” Mạc Sinh không chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356037/quyen-1-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.