Đợi mày?
Phỉ Vô Thuật lặng lẽ trợn trắng mắt, có cần tự đa tình thêm chút nữa không?
Mạc Sinh ở cạnh trêu đùa: “Kết quả vẫn không thoát được nhỉ, Vô Thuật, cậu nhận đi, ai bảo cậu trước đây cứng đầu cứng cổ tốt với nó, người ta nhận định cậu rồi.”
“Đừng đặt mấy lời cậu dùng nói với con gái lên người tôi!” Phỉ Vô Thuật rất bực bội, liếc nhìn Phỉ Vô Tranh bên dưới, híp mắt lại, bước ra một bước, sau đó thần sắc chợt biến__ “Vô Tranh, sao sắc mặt em khó coi như vậy?” Y nóng ruột nói, giống như rất quan tâm, lại bước tới một bước, cứ như nôn nóng đi xuống xem thử tình trạng thân thể của Phỉ Vô Tranh.
Sau đó bất ngờ phát sinh ngay lúc này__ Phỉ Vô Thuật bước hổng chân, cả người nhào xuống dưới.
“Vô Tranh, mau tránh…” ra.
Còn chưa nói xong, Phỉ Vô Thuật đã va vào người Phỉ Vô Tranh, đụng người lùi ra sau một bước, rồi ngã xuống đất, cuối cùng là đè thẳng lên.
Gương mặt nhỏ tái nhợt của Phỉ Vô Tranh lập tức nổi lên màu đỏ, màu đỏ rất nhanh tan đi, lại biến thành trắng bệch hơn cả vừa rồi.
“Vô Tranh, Vô Tranh em sao rồi?” Phỉ Vô Thuật vội chống người dậy, túm hai vai Phỉ Vô Tranh lắc mạnh, vẻ mặt nóng ruột hối hận, “Anh nhất thời không chú ý, Vô Tranh em còn khó chịu không?”
Phỉ Vô Tranh bị đè nghẹn một hơi trong ngực, hồi lâu chưa thở nổi, vẻ mặt tái nhợt muốn nói gì đó, nhưng lại bị lắc mạnh bay hết lời.
Cậu run run rẩy rẩy nâng tay lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356032/quyen-1-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.