Không gian một trận dao động, một cơ giáp hình người cao cỡ ba mét xuất hiện trước mặt Phỉ Vô Thuật.
Đây là cơ giáp cận chiến, toàn thân đen kịt, phía trên được phủ chất liệu đặc thù, không phản quang, đủ để dung nhập hoàn toàn vào bóng đêm. Đường nét toàn thân lưu sướng, thân máy thon dài nhưng không khiến người ta cảm thấy mảnh mai yếu ớt, ngược lại tạo cảm giác linh hoạt không vụng về. Trong cảm giác cứng lạnh của kim loại còn có đường nét mỹ cảm phù hợp cơ thể người, hoàn toàn kết hợp của lực và mỹ. Sau vai, cùi chỏ, đầu gối và gót chân, có gai ngược dữ tợn sắc bén lồi ra ngoài, tiện cho khi tựa lưng, dùng cùi chỏ và đầu gối công kích sẽ cho kẻ địch một kích sắc bén, mỹ học bạo lực trần trụi nghênh ngang bày ra, tàn ngược lại phóng túng.
Vũ khí trang bị trên thân máy cũng không nhiều, trên hai bên đùi là hai thanh đao ngắn, Phỉ Vô Thuật vừa nhìn đã nhận ra, đó là lưỡi năng lượng dao động điện từ Phỉ gia mới khai phá gần đây, cắt hợp kim như cắt đậu hủ, hoàn toàn không gặp chút cản trở nào. Càng đáng chú ý chính là, phía sau lưng cơ giáp là thanh kiếm lớn dài gần như bằng thân cơ giáp. Kiếm không có vỏ, thân kiếm như một dòng suối sâu, sắc màu nội liễm xanh thẩm là màu duy nhất ngoài màu đen trên cơ giáp, thần bí mỹ lệ, thu hút hồn người.
Trừ hai chỗ vũ khí này, nhìn từ bên ngoài, Phỉ Vô Thuật không còn tìm được trang bị vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356030/quyen-1-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.