Đến nhà ăn, Phỉ Đồ và Phỉ Vô Tranh đều có mặt, Phỉ Đồ ngồi ở đầu bàn dài, ăn nhồm nhoàm phóng khoáng, thuyết minh rõ ràng tính di truyền cha thế nào thì con thế đó, Phỉ Vô Tranh ngồi ở bên trái bàn dài, nhỏ nhẹ cắn từng miếng thịt bò, từ một khía cạnh nào đó đã thể hiện một cách biến dị rồng sinh chín con mỗi đứa mỗi vẻ, mà quản gia Tôn Thủ trung thành thì đứng bên cạnh hầu.
Phỉ Vô Thuật liếc mắt nhìn đồ ăn với thịt chiếm chủ đạo trên bàn, cảm thấy ở phương diện này sở thích của mình và ông già giống nhau là chọn lựa tương đối chính xác, sau đó nhào tới bên phải bàn, giương móng vuốt túm một cái đùi chim bố cát mà gặm, vị cay nồng lập tức tràn đầy vị giác hư không đã lâu của y.
Phỉ Đồ vỗ bàn tay dính mỡ sang: “Thằng nhóc thúi! Đi vào cũng không biết gọi người, hử? Ông mười mấy ngày không gặp mày, vừa gặp mặt trong mắt mày chỉ có đùi chim bố cát hả?!”
Phỉ Vô Thuật ghét bỏ tránh khỏi bàn tay Phỉ Đồ, ôm thịt gặm vài cái, nuốt ừng ực xong mới nói: “Ba, ông muốn tranh sủng với đùi chim bố cát sao?”
Phỉ Đồ ngẩn người, râu quai nón đầy mặt run run: “Ôi chời thằng nhóc thúi, sao mày lại dùng vẻ mặt của chú Tôn Thủ để nói chuyện? Ông già mày bị dọa nổi da gà hết rồi đó!”
Phỉ Vô Thuật dùng cánh tay trái sạch sẽ lau mặt mình, trong lòng lầm bầm, theo thói quen trưng biểu cảm của Tần thị sao? Ai ya thói quen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356027/quyen-1-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.