Bên này, Phỉ Vô Thuật bước lên đường đất cứng chắc vẫn còn không ngừng truy vấn Tần Dực: “Anh thật sự không có chút ấn tượng nào về tên đó sao?”
Tần Dực bình thản đáp: “Không phải ai cũng có thể khiến tôi có ấn tượng.”
“Xì! Anh bớt kiêu ngạo một chút sẽ chết sao!” Phỉ Vô Thuật nghẹn một hơi trong ngực, lầm bầm, “Nghe thật sự khiến người ta khó chịu.”
Tần Dực tán thành: “Cậu nói không sai, người khác kiêu ngạo luôn khiến bản thân khó chịu, tôi không thích khó chịu, cho nên chỉ đành khiến người khác khó chịu.”
“…” Cầu sấm sét đánh cái tên đang dựng đuôi lên trời này giùm cái! __ Đương nhiên, là đợi sau khi y đăng xuất.
“Lúc trước cậu không sắm vai tôi tốt.” Tần Dực bắt đầu thuyết giáo, nghiêm túc nói từng chữ, “Hoàn toàn để lộ bản tính, may mà ông ta không quen tôi.”
“May mà cái gì? Bản tính của tôi để lộ làm anh mất mặt à?” Phỉ Vô Thuật bĩu môi, “Tính cách ông mới là người gặp người yêu được chưa! Lại nói, anh không biết tên đó quen anh sao?”
“?” Tần Dực hoàn toàn không để ý tới Viên Mãnh.
Phỉ Vô Thuật thở dài: “Tôi thật sự không trông mong ánh mắt cao cao tại thượng của ngài đây có thể thỉnh thoảng rũ xuống nhìn mấy phàm nhân bọn họ, nhưng càng là nhân vật nhỏ không bắt mắt càng dễ khiến anh té ngã biết không?” Trừ chuyện Phỉ Vô Tranh, Phỉ Vô Thuật có khứu giác âm mưu rất mạnh.
“Trước mặt thực lực tuyệt đối…” Ngữ khí lãnh đạm và kiêu ngạo của Tần Dực lại bắt đầu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356024/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.