Thân thể bạch hổ dài ba thước, cao hơn hai thước, ba người đứng trước mặt nó cứ như khác biệt giữa con nít và người lớn vậy.
Nó quan sát ba người, một thân lệ khí, mang theo mùi máu tươi nồng nặc. Ba người một hổ giằng co với nhau, dường như đang đợi thời cơ, không ai ra tay cả, ngay cả bạch hổ cũng không động thủ.
“Hình như nó bị thương!” Tưởng Mộc Mộc chậm rãi mở miệng nói, thanh âm rất nhỏ, nhưng ai cũng có thể nghe rõ ràng.
Vừa đến Vọng Bình Tồn, lập tức gặp bạch hổ, vậy thì chặng đường phía sau còn có thử thách như thế nào nữa? Tưởng Mộc Mộc không dám tưởng tượng, chẳng lẽ nói tư chất của học sinh học viện hoàng gia trong lúc bất tri bất giác đã tăng lên nhiều như vậy sao?
Tưởng Mộc Cận nhỏ giọng nói: “Ca ca phải cẩn thận, cho dù bạch hổ bị thương, thì lực công kích cũng không nhỏ!”
Cậu hận chết bản thân mình, nếu không phải do cậu khuyên ca ca tham gia cuộc thi dị năng, thì hôm nay cũng sẽ không gặp phải chuyện như vậy.
Cuộc thi so tài dị năng trước kia chưa từng xuất hiện dã thú cao cấp, học sinh bình thường không có khả năng đối kháng với dã thú cao cấp, hơn nữa còn là dã thú dị năng cấp tám chỉ số nguy hiểm 7 sao.
Chỉ số nguy hiểm chính là mức độ nguy hiểm của động vật đối với nhân loại, các loài động vật khác nhau, chỉ số nguy hiểm cũng không giống nhau.
Giống như loài dã thú bạch hổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181623/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.