Tưởng Mộc Mộc ở nhà nghỉ ngơi một tuần lễ, thân thể cũng khôi phục được bảy tám phần, chỉ là một nửa nội lực đã mất đi phải tu luyện lại lần nữa.
Đang do dự có nên đến trường học hay không, mặc quần áo tử tế chuẩn bị ra cửa, đến phòng khách, phát hiện trong phòng khách trống rỗng không có một bóng người, mấy người làm không biết đi đâu rồi? Ngay cả Faulk chăm chỉ làm việc cũng không ở đây.
Tưởng Mộc Mộc nhíu mày, rất nhanh hắn phát hiện một cái điện thoại di động ở trên bàn phòng khách.
Vỏ ngoài màu nâu quen thuộc, phía trên còn dán một trái tim màu hồng thân mật, đó là do người khác dán vào điện thoại của y.
Cho dù chết Tưởng Mộc Mộc cũng nhớ cái điện thoại di động này, Đàm Thu Minh! Cái hình trái tim đó là do Phùng Thành dán lên vì muốn biểu đạt tâm ý của mình, nếu như nghiêm túc quan sát, trên hình trái tim đó có viết ba chữ IOU thật nhỏ.
Nhưng mà, Đàm Thu Minh chưa từng quan tâm tới những chi tiết nhỏ nhặt này, cho nên trong mười năm đó, Đàm Thu Minh không hề phát hiện tâm tư nhỏ bé của Phùng Thành.
Hơn nữa, Đàm Thu Minh vô cùng quý trọng cái điện thoại di động này, mười năm qua chưa một lần thay đổi.
Trong phòng trống rỗng, Tưởng Mộc Mộc luôn cảm thấy không đúng lắm, nhất là điện thoại của Đàm Thu Minh —— Y đã tới đây? Không phải y nên đứng ở cương vị công tác sao, chạy tới nơi này làm cái gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181604/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.