Dĩ nhiên là Tưởng Mộc Mộc không biết mình bị đệ đệ nhớ thương, hắn thấy ánh sáng đỏ nhạt trong cơ thể ngày càng đỏ lên, nhưng mà sau khi biến thành đỏ đậm thì không biến hóa tiếp, hơn nữa vẫn luôn dậm chân tại chỗ.
Mặc kệ hắn làm như thế nào, thì cái đống màu đỏ đậm đó cũng không biến hóa nữa, chắc là phần tu luyện của ngày hôm nay đã xong rồi, hắn kiểm tra lại một chút mới xác định là cái dạng này.
Thu hồi ánh sáng đỏ trong thân thể, chậm rãi đóng lại cái cửa kia, sắc đỏ trên người Tưởng Mộc Mộc dần dần thối lui, Tưởng Mộc Cận đứng lên.
Hai tay Tưởng Mộc Mộc trở về vị trí cũ, Tưởng Mộc Cận chờ đợi, yết hầu đã sớm khô héo, miệng khô lưỡi khô, đợi một khắc Tưởng Mộc Mộc mở mắt chuẩn bị đứng dậy liền nhào tới.
Tưởng Mộc Mộc chỉ cảm thấy một cổ lực lượng đẩy ngã hắn, còn chưa phản ứng kịp, môi đã bị người ta phủ lên, đầu lưỡi bị buộc phải quấn quýt với cậu, lời gì cũng chỉ có thể nuốt trở lại trong bụng.
“Ưm….Mộc….” Nụ hôn càng ngày càng thô bạo, không chừa ra một khe hở, rất nhanh trong căn phòng yên tĩnh liền vang lên tiếng nước *** loạn giao nhau.
Tưởng Mộc Mộc tu luyện cả buổi sáng, vốn là có chút mệt mỏi, trán còn chảy xuôi một tầng mồ hôi mỏng. Không còn khí lực lớn gì để đẩy người ở trên thân ra, chỉ có thể mặc cho cậu định đoạt!
Tưởng Mộc Cận lại hút đi mồ hôi sáng bóng trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181586/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.