Ngày đó, Tưởng Mộc Cận nói: “Ngươi là ai?”
“Em nói xem?”
“Đừng dùng gương mặt đó nói chuyện với ta!” Tưởng Mộc Cận ngoan lệ nói, nếu không phải là gương mặt đó giống ca ca như đúc, cậu đã sớm đem hắn đánh cho không còn hình dáng rồi.
“Trời sinh anh đã như vậy rồi, là ông ta phong ấn anh ở chỗ này….”
“Ngươi có ý gì?” Tưởng Mộc Cận vẫn như cũ nói chuyện không chút lưu tình, người trước mắt không phải ca ca của cậu, ca ca cậu không xấu xa như vậy.
“Ha ha, đệ đệ tốt của anh…. không phải em rất yêu anh sao? Sao đột nhiên lại hận anh như vậy hở, chẳng lẽ em chỉ yêu một chút xíu như vậy thôi sao? Nhưng anh rất rõ ràng những chuyện mà em đã làm với anh đó……”
Tưởng Mộc Cận nhíu mày một cái, nói: “Người ta yêu là ca ca của ta, không phải là ngươi!”
“Anh chính là ca ca của em mà……” Nói xong, thân thể của hắn bắt đầu vặn vẹo, hình thể giống ca ca, nhưng cũng không giống, Tưởng Mộc Cận không biết đây là chuyện gì xảy ra.
Dường như cậu nhớ lại một chuyện, một mùa xuân vào hai năm trước, ca ca một mình xông vào tầng hầm ngầm này, sau khi ra ngoài thì cái gì cũng quên mất.
Khi đó cậu đang trong huấn luyện, không cách nào về nhà, khi về đến nhà, ca ca giống như không có việc gì, đối với chuyện ở tầng hầm ngầm hoàn toàn không biết.
Khi đó cậu liền để ý, phát hiện ánh mắt cha nhìn ca ca
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181558/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.