Đàm Thu Minh vẫn luôn cất giữ huyết thanh của Tưởng Mộc Mộc, do dự có nên giao cho Tô Lập Nguyên hay không, y thật sự không hiểu mình dông dài như vậy từ bao giờ nữa.
Huyết thanh này là thứ mà Tô Lập Nguyên vẫn muốn, y chỉ là ngẫu nhiên lấy được, nhưng y lại không muốn giao ra.
Y có thể cảm nhận được tâm tình đặc biệt của Tưởng Mộc Mộc đối với y, chưa có ai từng có được.
Ngay từ đầu là không muốn xa rời, hận ý, tức giận…… còn có hành vi trốn trốn tránh tránh y, mặc dù hắn tận lực tránh tiếp xúc với y thậm chí là muốn làm người xa lạ, nhưng Đàm Thu Minh vẫn có thể cảm giác được thái độ đặc biệt của Tưởng Mộc Mộc đối với y.
Tại sao vậy chứ? Rốt cục Tưởng Mộc Mộc ôm tâm tình như thế nào đối với y?
Học kỳ hai sắp bắt đầu, khảo sát thực tập của y cũng đã kết thúc, muốn đi gặp Tưởng Mộc Mộc cũng không có lý do, mặc dù y tùy tiện là có thể đi, nhưng y không muốn khiến người khác liên tưởng, hơn nữa bây giờ còn đang trong nhiệm vụ.
Huống chi, bây giờ y không có ở trường học, mà là dưới sự giúp đỡ của Tô Lập Nguyên tiến hành khảo sát ở bên ngoài, tình huống như vậy đã là lần thứ mấy rồi, có điều, phía trên ra lệnh y cũng không có biện pháp.
“Minh Minh! Cậu làm sao vậy, vẫn luôn ngẩn người!” Phùng Thành nhìn cửa mở ra, Đàm Thu Minh không nói một lời đứng trước cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181556/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.