Tưởng Mộc Mộc biết được nhiều chuyện nhà mình như vậy, vẻ mặt luôn hoảng hoảng hốt hốt, cho đến khi Tưởng Mộc Cận bấm lên đùi hắn một cái, hắn mới đau đến phản ứng kịp.
“Rốt cục không thất thần nữa à, ca ca!!” Trong mắt Tưởng Mộc Cận hơi tức giận, hiển nhiên là bất mãn với Tưởng Mộc Mộc, lại còn có thể thất thần thành như vậy?
“Anh……. Mộc Cận, chờ một chút…… chúng ta từ lúc nào…… a……” Tưởng Mộc Cận không cho hắn cơ hội nói chuyện, một phát tiến vào.
“Mộc Cận…… ư……” Tưởng Mộc Cận nhanh chóng che lại môi Tưởng Mộc Mộc, hạ thân cũng không ngừng công kích.
……
Cuối cùng, Tưởng Mộc Mộc mệt mỏi nằm lỳ ở trên giường, trên người đều là mồ hôi, ngay cả động cũng không muốn động, nhưng vẫn duy trì tỉnh táo như cũ, hắn còn có lời muốn nói với Tưởng Mộc Cận.
Đợi Tưởng Mộc Cận giúp hắn tẩy rửa xong, hai người ôm nhau ngủ, Tưởng Mộc Mộc mới mở miệng nói: “Mộc Cận, em tính toán lúc nào đi cấm địa?”
Giọng nói mềm mại, mang theo lười biếng sau cơn tình ái, Tưởng Mộc Cận ôm hắn nằm nghiêng, ấn nụ hôn lên môi hắn nói: “Ca ca muốn đi lúc nào thì đi lúc đó?”
“Hôm nay cha nói những chuyện này, có phải em đã sớm biết hay không? Em không kinh ngạc một chút nào ư?”
Tưởng Mộc Mộc thấy Tưởng Mộc Cận từ đầu tới đuôi đều là một khuôn mặt bình tĩnh, hoàn toàn không biết cậu đang suy nghĩ gì, dáng vẻ của cậu giống như đã sớm biết vậy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181537/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.