Edit: MèoBeta: Tiểu TuyềnHải Sĩ Lâm mở to mắt, qua một hồi lâu mới nói: “Quận chúa, cách nghĩnày có quá phiến diện hay không. Tư Mã Tương Như và Trác Văn Quân, haingười an cư ở ẩn, ân ái vô cùng, bạch đầu giai lão.”
Ôn Uyển không trả lời, chỉ là cúi đầu thở dài: “Nhất biệt chi hậu,lưỡng địa tương huyền, chích thuyết thị tam tứ nguyệt, hựu thùy tri thịngũ lục niên. Thất huyền cầm vô tâm đạn, bát hành thư bất khả truyền,cửu liên hoàn tòng trung chiết đoạn, thập lý trường đình vọng nhãn dụcxuyên. Bách bàn oán, thiên bàn niệm, vạn bàn vô nại bả lang oán. Vạn ngữ thiên ngôn đạo bất tận, bách vô liêu lại thập ỷ lan. Trọng cửu đăng cao khán cô nhạn, bát nguyệt trung thu nguyệt viên nhân bất viên. Thấtnguyệt bán thiêu hương bỉnh chúc vấn thương thiên. Lục nguyệt phục thửnhân nhân diêu phiến ngã tâm hàn. Ngũ nguyệt thạch lưu như hỏa thiên ngộ trận trận lãnh vũ kiêu hoa đoan. Tứ nguyệt tỳ ba hoàng ngã dục đối kính tâm ý loạn. Tam nguyệt đào hoa tùy lưu thủy, nhị nguyệt phong tranhtuyến nhi đoạn… ”
( bài thơ do Trác Văn Quân viết khi nhớ thương Tư Mã Tương Như không có tên…
Tạm dịch : Một lần chia tay
Hai đầu thương nhớ
Nói rằng chỉ ba, bốn tháng
Vậy mà cách biệt đã năm, sáu năm
Bảy dây đàn đâu còn lòng dạ gảy lên
Tám dòng thư cũng gửi đi không được
Chuỗi chín vòng từ bên trong đã gẫy đoạn
Bên đình mắt dõi theo suốt mười dặm dài
Trăm nỗi oán giận
Ngàn niềm nhớ nhung
Vạn lần chẳng thế oán chàng
Ngàn vạn lời nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1295685/quyen-5-chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.