Tưởng phu nhân vừa nghe tin, mặt ủ mày chau, còn nói, Quận Chúa thật đúng là bỏ được. Tưởng đại nhân cười khổ, nàng thì bỏ được rồi, để cho không biết bao nhiêu người cũng phải bỏ ra thật lớn .
“Cũng may không đem Ngọc Tú gả cho ca ca của nàng, có em gái chồng hào phóng như vậy. Sau này, cuộc sống làm thế nào qua đây!” Tưởng phu nhân lòng vẫn còn sợ hãi nói.
“Bản thân ta thì hối hận, ban đầu không có đem Ngọc Tú hứa gả cho ca ca nàng.” Tưởng đại nhân bật ra một câu như vậy khiến cho người ta nghe không hiểu. Tưởng phu nhân kỳ quái nhìn trượng phu.
“Gia sản tất cả đều quyên góp thì như thế nào, hoàng thượng còn có thể bạc đãi nàng sao. Hoàng thượng tuổi đã cao, lại càng quý trọng loại tình cảm thuần lương này. Đối với Quận Chúa, sau này tất nhiên là ngàn sủng vạn sủng. Quận Chúa tốt, ca ca của nàng còn có thể không có tiền đồ tốt sao. Hơn nữa, Trịnh Vương đoán chừng qua mấy tháng nữa, cũng sẽ hồi kinh rồi.” Tưởng đại nhân lắc đầu, cảm giác mình lần này thật là, vạn phần thất sách.
“Cho dù ông nguyện ý, cũng không cho phép. Nàng không phải là cùng tướng gia đã sớm thương lượng tốt lắm à, uổng công ta khi đó còn muốn đem Ngọc Tú nhà ta hứa gả cho ca ca của nàng! Không nghĩ tới ánh mắt nàng cao như vậy, Ngọc Tú trở về còn theo ta nói, ở trong phủ Ôn Uyển làm khách, ca ca của nàng lớn lên là nhất biểu nhân tài! Cố ý dò hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1295098/quyen-2-chuong-156.html