Edit: Tuyết Y Beta: Tiểu Tuyền
Hoàng Đế nhìn thấy tình hình này, cũng không nói lời thừa, liền ngó chừng một người trong đó. Lạnh nhạt kêu “Thuần Vương, ngươi nói xem Ôn Uyển nói lời này có đúng hay không? Chỉ cần mọi người đồng tâm hiệp lực, thì cửa ải khó khăn này liền nhất định có thể vượt qua?”
“Hoàng Thượng, thần nguyện ý quyên mười vạn lượng.” Thuần Vương bị Hoàng Thượng nhìn trúng, da đầu Thuần Vương liền tê dại, đến mức độ này, không chảy máu là chuyện không thể nào. Nghĩ tới Ôn Uyển đem cả gia tài đều quyên hết, mình cùng nàng hùn vốn, Hoàng Đế còn không biết tiền trong túi của hắn sao? Lập tức, chỉ có thể cắn răng, đành chảy máu nhiều thôi. May mắn, là hơn ba năm này, cũng kiếm được nhiều, hao phí cũng ít bằng không, hắn nhất định đau lòng chết mất.
Hoàng Đế thực không hài lòng. Thuần Vương và Ôn Uyển cùng nhau làm ăn, hai năm qua hắn kiếm không ít tiền, Ôn Uyển hiến hơn một trăm vạn, hắn chỉ có mười vạn. Nếu chưa cùng Ôn Uyển so sánh, mười vạn đã là một số lượng lớn rồi, nhưng có hơn trăm vạn lượng để so sánh, thì mười vạn lượng giống như mưa phùn, quá ít.
“Thần nguyện ý hiến hai mươi vạn.” Sau khi báo xong, Thuần Vương tim rỉ máu. Lần này, hắn thật là tổn thất thảm trọng a. Hai mươi vạn lượng bạc, cứ như vậy liền mất. Nhưng mà, hừ hừ, Thuần Vương sẽ đem khoản nợ này tính trên đầu Ôn Uyển . (haha)
“Ừ, Thuần Vương hiến hai mươi vạn, không tệ.” Hoàng Đế miễn cưỡng đồng ý.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1295095/quyen-2-chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.