“Thiếu gia, ý tứ Quận chúa là Hứa gia, không có nhiều quy tắc. Gia tộc họ Hứa, cũng năm sáu năm làm quan, nhưng thanh quan thì không có nghe nói ra, cũng không biết người đề cử…này liệu có tốt hay không. Hay là người đi xem phụ tá kia một chút, vạn nhất không tốt, sẽ đem tai họa cho Tam thiếu gia.” Thượng Đường nghe, lập tức thay đổi sắc mặt. Mình tại sao không nghĩ tới những thứ này! Đến giờ hắn mới biết, mình vẫn còn quá lạc quan ngây thơ rồi, một nữa kiến thức của Ôn Uyển cũng không bằng.
“Không cần phải gấp gáp, huynh mang theo Hạ Thiên đi. Cho dù huynh nhìn không ra, nhưng Hạ Thiên từ nhỏ ở trong vương phủ, hai năm qua cũng cùng rất nhiều người quen biết. Là tốt hay là gian, hắn đều có thể phân rõ ràng.” Ôn Uyển nhìn bộ dạng ảo não của Thượng Đường, không khỏi bật cười.
Sau khi ăn xong, Thượng Đường lập tức chạy tới tìm Thượng Dũng, nói muốn gặp cái phụ tá kia. Thượng Dũng cảm thấy kỳ quái, nhưng hắn cho là Thượng Đường quan tâm hắn, nên cũng đáp ứng.
Thượng Đường nhìn kỹ, thấy lớn lên cũng nhã nhặn, Thượng Đường nói với hắn mấy câu, tất cả hắn đều đối đáp trôi chảy, thái độ dễ thân. Thượng Đường nhìn thế cũng hài lòng. Nhưng khi nhìn về phía Hạ Thiên thì thấy hướng về mình lắc đầu, trong lòng Thượng Đường có chút kỳ quái. Hàn huyên mấy câu, liền tìm lấy cớ đi ra ngoài.
“Tại sao, có cái gì không ổn?” Thượng Đường cảm thấy kỳ quái, mình cảm thấy rất tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1295086/quyen-2-chuong-144.html