Edit: Vân Nguyễn + Nguyen Pham
“Ngươi là chủ nhà, nếu không chịu xuất thủ, thực sự là không được a.” Như Vũ lần này một chút cũng không muốn để Ôn Uyển lui về phía sau, nàng nhớ gia gia đã từng nói qua, câu đối chúc thọ tại thọ yến của hoàng thượng vốn là bút tích của Ôn Uyển. Cho nên, dù thế nào, cũng phải buộc nàng bộc lộ tài năng. Trước kia coi như xong, lần này, phải nghĩ mọi biện pháp để Ôn Uyển xuất khẩu thành thơ. Những người khác cũng đều gật đầu phụ họa. Ôn Uyển nhăn nhó hồi lâu, vẫn kiên trì nói không biết.
Vô luận dỗ dành dụ hoặc như thế nào, Ôn Uyển vẫn một mực im lặng, nhất quyết rằng mình không biết. Bất kể mấy cô nương uy hiếp dụ dỗ thế nào cũng đều không có tác dụng. Ôn Uyển nhìn bộ dáng không đạt được mục đích quyết không bỏ qua của mọi người, ra dấu lên một hồi, liền thấy Hạ Ảnh hé miệng cười nói:
” Quận chúa của chúng ta nói nha, nàng bảy tuổi mới bắt đầu biết chữ, cũng chỉ mới học được hai năm. Ngay cả thi từ thơ phú cũng chẳng thuộc được mấy bài, lấy đâu ra khả năng này. Kính xin mọi người bỏ qua cho nàng, những thứ khác chỉ cần cố gắng liền có thể, nhưng làm thơ từ vốn là thiên phú , nàng vốn dĩ không có thiên phú này, chính là có ép, cũng ép không được gì, xin mọi người hãy bỏ qua, đừng làm khó nàng nữa.”
Nghe nói như vậy một hồi, mấy người cũng nghĩ bỏ qua cho nàng. Nhìn Ôn Uyển đúng là không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1295067/quyen-2-chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.