Hạ Ngữ giận quá thành cười, hắn lại dám hoài nghi lời của mình: “Quận chúa, hoàng đế ban kim tiên cho người, không phải là nên để cho bọn họ mở mắt một chút sao? “
Ôn Uyển lúc này mới hoàn hồn, đúng a, mới vừa rồi bị dọa cho sợ chết khiếp. Nàng sao lại quên mất một đạo cụ trọng yếu như vậy. Chẳng có một chút khí thế lâm nguy không lọan gì cả. Không được, sau này phải cố gắng rèn luyện, cố gắng bồi dưỡng mới được. Nghe được lời nói của Hạ Ngữ, nàng liền rút kim tiên từ trong tay áo ra, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai quất về phía Thế tử gia. Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt kim quang chợt lóe, thế tử gia phản ứng cũng rất nhanh, lấy tay cản xuống. Trên tay xuất hiện một đạo vết roi đang sưng đỏ rỉ ra tia máu.
“Bây giờ ngươi tin tưởng thân phận Quận chúa nhà chúng ta không phải là giả rồi chứ?”. Hạ Ngữ lập tức vọt tới bên cạnh Ôn Uyển, che phía trước Ôn Uyển, bộ dạng y hêt gà mẹ che chở gà con.
“Nếu người là Quận chúa, tại sao lúc trước không nói sớm?” Thế tử gia tức giận vạn phần. Hoàn hảo không có thật sự giết nàng, nếu không Hầu phủ liền tai ương ngập đầu. Thật sự đáng hận, đến lúc bị bóp cổ sắp chết cũng không nói ra thân phận, cái tiểu nha đầu này thật sự rất đáng hận.
Ôn Uyển vẻ mặt ngu ngốc nhìn hắn, thế tử gia lúc đó mới nhớ lại quý Quận chúa là người câm, lập tức yên lặng.
“Lúc trước thần không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1295012/quyen-2-chuong-70.html