Edit: Ly Ly
“Ha ha, ai nói nữ nhân thì nhất định không bằng nam nhân. Ôn Uyển là học sinh ta chọn hai mươi năm mới chọn được. Ta nói cho các người biết, tất cả học sinh của các người cộng lại, cũng không bằng nữ học sinh này của ta. Nếu các ngươi không tin, mười năm sau, chúng ta thi đấu thử xem ruốt cuộc ai sẽ thắng.” Tống Lạc Dương cười lớn nói.
“A, ta thật sự muốn nhìn xem, Ôn Uyển Quận chúa rốt cuộc có tài cán gì, có thể làm cho Tống Lạc Dương ngươi khen không khép miệng.” người tên Tưởng hứng thú nói.
“Tống huynh, chúng ta cũng không phải người ngoài. Nói một chút xem, trên người Ôn Uyển Quận chúa đến cùng có cái gì đặc biệt ?” Phương Húc làm người rất cẩn thận, nhưng hôm nay không nhịn được hỏi.
“Ôn Uyển khinh thường lễ giáo, nhưng vẫn rất tuân thủ lễ giáo. Kiến thức đầy người nhưng vẫn có thể khiêm tốn thu lượm thêm nhiều kiến thức mới. Nàng không màng danh lợi, tuy nàng phải đối mặt với vận mệnh bất công, còn nhỏ phải chịu nhiều đau khổ, nhưng vẫn có thể giữ vững được tâm tư đơn thuần, lương thiện. Học trò của các người, có mấy ai có thể làm được như vậy?” những người này vừa nghe vậy, cẩn thận hồi tưởng lại, hình như đây đều là sự thật.
“Nhưng dù sao nàng cũng chỉ là nữ nhi.” Dư Cảnh không đồng ý nói.
“Ta cho ngươi biết, học trò của ta thật ra là ngoại nhu nội cương(*),ngoài tròn trong vuông(*),nhất định sẽ tạo nên thành tựu. nữ nhi thì sao? Vẫn có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1294991/quyen-2-chuong-49.html