Edit: NamThienKhang
Beta: Ly Ly
“Quốc công gia, tại sao người lại muốn giao thuộc hạ cho Quận chúa. Thuộc hạ có chỗ nào làm không được tốt sao?” Nam tử mày rậm mắt to có chút thấp thỏm nói.
“Chi Hằng a, ngươi không phải là làm không được tốt. Phụ thân ngươi với ta thân thiết như huynh đệ, năm đó, nếu không phải xảy ra chuyện kia, ngươi cũng là thiếu gia con nhà quan. Bây giờ, ngươi sống trong Quốc công phủ không có tiền đồ gì, còn không bằng đi theo Ôn Uyển, ngộ nhỡ sau này Trịnh vương đăng cơ làm Đế, Ôn Uyển chắc chắn là người quyền cao chức trọng. Cho dù không phải Trịnh vương lên ngôi, nàng cả đời vinh hoa phú quý là không thể thiếu. Ngươi đi theo nàng sẽ không sợ thiếu cái ăn. Sau này, nên học thêm chuyện quản gia, có thể sẽ cần dùng đến.” Quốc công gia hăng hái rã rời.
“Ta tính qua năm sau, sẽ đến thôn trang ở, già rồi, nên cần phải nghỉ ngơi” thật ra lão quốc công cảm thấy, cái nhà này, thật sự ngốc không nổi nữa.
Hiện tại Ôn Uyển không ra cửa, cho nên chức trách của phu xe cùng hộ vệ chủ yếu là ra bên ngoài thăm dò tin tức. Dĩ nhiên, ngoại trừ Vương phủ, bởi vì Trịnh vương cưng chìu Ôn Uyển như vậy, cho nên tin tức ở phủ Trịnh vương, Ôn Uyển đương nhiên có thể biết được.
“Thì ra ý của nàng không phải ở trong lời, nàng nói vậy nhưng lại không nghĩ như vậy.” lão Quốc công cười khổ.
Quốc công gia nói, nàng phải biết rằng chuyện thăm dò tin tức ở bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1294973/quyen-2-chuong-31.html