“Muội muội, vẫn để ý chuyện của tổ mẫu lúc trước sao? Tổ mẫu lúc trước có làm chút chuyện không nên làm, nhưng tổ mẫu già rồi, trái tính trái nết, muội không nên so đo, phải rộng lượng một chút. Đều là người một nhà, cái gì có thể bỏ qua được thì nên bỏ qua, còn mang thù làm gì.” Thanh Hà muốn kéo tay Ôn Uyển, Ôn Uyển co rụt tay lại. Thanh Hà sửng sốt cùng ngượng ngùng. Đây là lần đầu tiên có người không cho nàng thể diện như thế, hết lần này đến lần khác làm cho nàng muốn tức mà không tức được. Thật không có biện pháp ai bảo Ôn Uyển bây giờ còn là một đứa trẻ, trẻ con thường có đặc quyền hờn giận.
“Thật là tính tình trẻ con, thật là trẻ con quá đi. Cái gì qua đi thì cho nó qua đi. Cùng là người một nhà nơi nào còn mang thù chứ” Thế tử phu nhân làm như vô tình hạ tay xuống, nhẹ giọng nói.
Ôn Uyển không có phản bác lại, nhưng cũng không nói gi, chỉ cứ như vậy nhìn nàng tiếp tục nói.
“ Thôi, chờ muội hết giận dỗi rồi nói tiếp vậy, tỷ tỷ uội hai cái đồ vật này, xem một chút đi, xem thích hay là không thích. Nói cho ta biết ngươi thích hay là không thích.” Nói xong, nha hoàn bên cạnh cầm một hộp nhỏ xinh xắn màu đỏ dâng tới, bên trong chính là đựng đồ trang sức là một vòng tay vàng ròng khảm bảo thạch cùng một bộ ốc biển Trân châu.
Đồ rất đẹp chính là trân phẩm khó gặp. Xem ra đây cũng là tâm huyết của vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1294962/quyen-2-chuong-20.html