Hà Hoa viện
Lúc này Cổ ma ma, Trần ma ma cùng tám cung nữ đi tới, phía sau còn có những người sống trong viện. Ôn Uyển đưa mắt nhìn khắp một lượt, hơn hai mươi người, thật nhiều người nha. Tất cả mọi người đều hướng tới Ôn Uyển nói lời chúc mừng. Ôn Uyển biết mọi người đến là muốn được thưởng. Ra dấu là thưởng hai lượng. Ôn Uyển suy nghĩ không biết mình có đủ nưam mươi lượng không nữa. Mình thật nghèo.
“Tạ ơn Quận chúa ban thưởng” Mọi người vui mừng kêu lên. Tạ lễ rồi đi ra ngoài làm việc khác.
“Quận chúa, ta nghe nói phò mã Gia bị thương ở chân. Trong đồ hoàng thượng ban thưởng cho người có vài loại dược liệu, người mang qua để phò mã gia bồi dưỡng, thuận tiện đi thỉnh an phò mã gia luôn.” Cổ ma ma ở bên cạnh nhẹ giọng nhắc nhở, trong đầu đã chuẩn bị một bài Giảng giải về đạo hiếu. Nào đâu biết rằng, Ôn Uyển vừa nghe đã gật đầu, tỏ vẻ đúng là việc phải làm. Nói nàng đi chuẩn bị để đi qua.
Thế này thật có lợi cho cha hờ kia, tuy ông đối với mình không coi là tốt, nhưng cũng không tính là quá xấu. Ít nhất cũng không làm lớn chuyện lên, cũng coi đấy là chuyện là của chính mình, không nói mình là khắc tinh. Thực ra đấy cũng không phải là điểm quan trọng, mà cái chính là nàng cũng không cần chỗ dược liệu đó.
“Khó trách hoàng thượng cùng Trịnh vương gia sủng ái quận chúa như vậy. Bị ủy khuất lớn như thế, bị tất cả người Quốc Công phủ khi dễ, Quận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1294960/quyen-2-chuong-18.html