“Chân của ba cháu là có chuyện gì?” Lâm Thừa Nghiệp hỏi Lâm Dịch.
“Đừng bảo chú hoài nghi cháu làm nhé?” Lâm Dịch bật cười, “Là Lưu Uyển Quân, cháu đã phái người điều tra, Lưu Uyển Quân hạ độc ông ta, độc mạn tính có thể khiến tính khí nỏng nảy chậm rãi dẫn đến điên rồ. Lưu Uyển Quân vốn muốn tìm một pháp sư, ly gián tình cảm cha con cháu, về sau phát hiện đã đủ tồi tệ, chẳng cần phải ly gián nữa. Tên pháp sư đó vì muốn kiếm tiền, đã bán thuốc cho bà ta, nói với bà ta rằng là thuốc khiến tinh thần của ngài Lâm không tốt, như vậy thì Lâm Thái Chi mới có thể dùng danh nghĩa giúp đỡ để tiếp xúc với chuyện trong công ty trước, vì sau khi cháu về nước, tất cả đều là ẩn số. Nhưng thứ mà tên pháp sư đó đưa thiếu chút nữa đã khiến ngài Lâm bị điên. Bây giờ bác sĩ khám bệnh cho ông ta, đầu óc đã được chữa trị, nhưng thân thể càng lúc càng không tốt, chân thì phế rồi.”
Lâm Thừa Nghiệp nghe Lâm Dịch nói rất đơn giản, như thể không hề có chút tình cảm cá nhân nào, trong bóng tối lại không nhìn rõ vẻ mặt của Lâm Dịch, nhưng từ trong câu nói có thể nghe ra được Lâm Dịch như đang nói tới một người xa lạ. Nhớ tới trước đây Lâm Tự Đào nuôi dưỡng một gia đình khác ở bên ngoài, ông thở dài hỏi cháu trai: “Có phải cháu vẫn hận ông ấy không?”
“Hận?” Lâm Dịch mỉm cười, “Không có, người mình để ý mới phải hận. Ông ta muốn sống muốn chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-mot-to-giay-ket-hon/1314516/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.