Lâm Dịch nằm úp sấp trên người Phương Húc Nghiêu, thở hổn hển gật đầu nói, “Em muốn… muốn…”
“Muốn gì?”
“Say rượu làm bậy…” Lâm Dịch nói một cách khẳng định.
Phương Húc Nghiêu ôm chặt eo Lâm Dịch, đè chặt cậu lên người mình, áp chế ngọn tà hỏa bị cậu cọ ra, cắn răng nói: “Thành thật chút!”
Lâm Dịch cười gượng, “Em cảm thấy, rượu em uống hình như có vấn đề…” Lâm Dịch mơ màng cảm giác được, bạn của Phương Húc Nghiêu chắc chỉ là muốn chỉnh Phương Húc Nghiêu mà thôi, không ngờ cậu lại cản thay hắn.
Phương Húc Nghiêu nghe được rượu có vấn đề, cũng nghĩ ngay tới ánh mắt của mấy thằng bạn xấu lúc sắp đi, Phương Boss lập tức giận đến nghiến răng. Mấy tên khốn nạn này, rõ ràng không biết phải trái mà! Lỡ như ly rượu đó là hắn uống, vợ lại không cho hắn chạm vào, vậy chẳng phải hắn phải tự vuốt súng cả đêm sao?
Ý thức của Lâm Dịch càng lúc càng mơ hồ, lời không qua não nói mấy câu vẫn luôn giấu ở trong lòng, “Hình như em cũng có thể ngăn cản tai nạn giúp anh, có phải em không quá xui xẻo không.”
Chẳng hiểu sao trái tim Phương Húc Nghiêu siết lại, dạy dỗ bảo: “Em là đồ ngốc à! Mấy lời nhảm nhí đó mà em cũng tin!”
“A Nghiêu?”
“Em thành thật cho anh!” Phương Húc Nghiêu âm thầm cắn răng, phải nhịn!
Có lẽ người bên cạnh quá khiến Lâm Dịch yên tâm, cậu theo bản năng không ngừng lộn xộn. Cậu hệt như con bạch tuộc nằm sấp trên người Phương Húc Nghiêu, ngọn tà hỏa trong cơ thể toát ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-mot-to-giay-ket-hon/1314509/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.