Phương Húc Nghiêu tới thường xuyên cho nên nhân viên Thiên Ý đều quen việc hắn tới kiểm tra công tác bất cứ lúc nào, ai gan lớn còn có thể bắc chuyện vài câu.
Hủ nữ lâu năm Lâm Bách Hân bước qua tuổi trung niên vẫn chưa kết hôn ôm đầu đi ra khỏi phòng họp, đau khổ xoa mặt. Mấy tên ngu ngốc nào đó, luôn cảm thấy tổng giám đốc Lâm trẻ tuổi dễ ức hiếp, cầm tiền không chịu làm việc cho người ta, làm việc để đối phó còn tưởng rằng tổng giám đốc Lâm không nhìn ra. Vào lúc tổng giám đốc Lâm không vui còn không chịu thu người lại đi, dám ngu ngốc nhảy loạn. Bây giờ thì tốt rồi, lần đầu tiền nhìn thấy tổng giám đốc Lâm nổi giận, đúng là đáng sợ, ném cả sấp tài liệu thiếu chút nữa trúng mặt người ta, dọa chị sợ chết khiếp!
Từ xa nhìn thấy Phương Húc Nghiêu tới, hai mắt Lâm Bách Hân lấp lánh ánh sao, thần à, người đã phái dũng sĩ tới cứu chúng con!
Phương Húc Nghiêu vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy dáng vẻ này của Lâm Bách Hân, hắn không nhịn được bật cười. Coi bộ mấy ngày nay tính khí của vợ không tốt, đều lan đến cả người vô tội rồi.
Lâm Bách Hân nhìn thấy Phương Húc Nghiêu ôm một con chó nhỏ rất đáng yêu, cô lập tức kích động nói: “Chủ tịch Phương tới đúng lúc quá, sao còn mang theo cả một con chó đáng yêu thế này?”
Phương Húc Nghiêu chuyển đổi qua vẻ mặt cực kỳ cưng chiều, cả người đều có thể phát sáng lấp lánh, trên trán chỉ thiếu dòng dữ:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-mot-to-giay-ket-hon/1314507/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.