Phương Húc Nghiêu khóa cửa xe xong thì vươn tay kéo lấy cổ áo của Lâm Dịch, chẳng chút dịu dàng kéo người đến trước mặt mình, hơi thở trên người như một cơn bão táp đang được hình thành, đè ép đến mức khiến hô hấp của Lâm Dịch nghẽn lại. Sắc mặt hắn âm trầm như được đánh một lớp bóng đen, ánh mắt sắc bén hiện ra trong lúc lơ đãng dọa Lâm Dịch giật mình, thậm chí quên mất phản ứng. Cậu chưa từng thấy Phương Húc Nghiêu thế này, hoặc là nói chưa từng ngờ đến Phương Húc Nghiêu sẽ đối với mình như vậy.
Lâm Dịch đột nhiên rất muốn cười, đúng vậy, cậu chọc Phương Húc Nghiêu tức giận rồi. Bởi vì cậu lùi bước, với cái cớ khá hỏng bét, nói đối phương chỉ đang chơi đùa. Bởi vì đối phương quá để ý, cho nên mới có biểu hiện này.
Điều này cũng nói rõ, ngày thường Phương Húc Nghiêu đã bao dung cậu chừng nào, cậu bị chiều hư rồi, bản thân cậu cũng biết.
“Em thấy tôi chỉ đang chơi đùa với em?” Phương Húc Nghiêu nắm lấy cổ áo của Lâm Dịch không buông, “Trả giá trong nửa năm nay của tôi với em chỉ là để vui đùa với em? Tôi bỏ đi mặt mũi lấy lòng em chỉ vì có thể nhìn thấy nụ cười chân thật của em, đó là vì vui đùa với em? Phí hết tâm tư đoán sở thích của em để em có thể ở bên cạnh tôi tự tại hơn chút, đó là vì vui đùa với em? Chẳng chớp mắt cản đao cho em, cũng chính là vì vui đùa với em? Gần sang năm mới tôi mang theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-mot-to-giay-ket-hon/1314492/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.