*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngao~ Béo béo lắc lắc đi đến trước mặt Dịch Tiểu Lâu, cúi đầu vươn đầu lưỡi màu hồng nhạt liếm liếm hai má y, mệt mỏi ghé vào trong tay y, bởi vì bị Tần Phong ép buộc, màu lông vốn sáng của nó cũng trở nên ảm đạm.
Dịch Tiểu Lâu cứng ngắc cười, cố hết sức nâng tay vỗ lên đầu nhỏ Béo béo, xoa xoa, nói: “Cục cưng, cha con không cần chúng ta…” Tiếng nói như đang khóc.
Ngao~ Béo béo dùng đầu củng Dịch Tiểu Lâu, chân trước vỗ vỗ mặt y, kêu mỏng manh.
Dịch Tiểu Lâu nằm ngửa người, tay phải đặt trên trán, nhìn cây cối cao lớn bên trên, Tưởng Chấn Vũ vừa rồi tuy thoạt nhìn độc ác, nhưng lại không đả thương nơi yếu hại, ngoại trừ chảy chút máu cũng không có trở ngại gì. Cũng không biết chiếc phi cơ kia bay đến phương nào?
Dưới bụng phát ra ánh sánh màu lam nhẹ, cúi đầu nhìn, thì ra là chân Béo béo đặt trên miệng vết thương của mình, ánh lam quang kia chính là từ móng vuốt Béo béo phát ra. Miệng vết thương dần dần khép lại, có chút ngạc nhiên ngồi xuống, ôm lấy Béo béo màu lông càng trở nên ảm đạm, sờ sờ đầu nó, hỏi: “Cục cưng, sao con làm được vậy?”
Béo béo mệt mỏi gục đầu vào người Dịch Tiểu Lâu, nhẹ nhàng cọ cọ, nhắm mắt lại nghỉ ngơi, nó thật sự quá mệt mỏi…
Bàn tay Dịch Tiểu Lâu mềm nhẹ vuốt lưng Béo béo, ra vẻ thoải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-mang-vo-ve-nha-choi/1215521/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.