Lý Thái Huyền nhanh chóng đưa hai người đến kho hàng. Ánh sáng đầy đủ, bên trong có thể thấy rõ từng thùng, từng thùng gỗ lớn xếp ngay ngắn.
Trần Thiên đến gần, Lý Thái Huyền liền cho người dỡ một thùng gỗ xuống cho hắn xem. Bên trong chứa đựng toàn những khẩu súng hạng nặng mới toanh.
"Trần đổng, ngài hài lòng chứ? Nếu không tôi lại dỡ cho ngài xem thêm ít lựu đạn?" Gã đang định mở thêm một thùng.
"Không cần, tôi tin tưởng những đồ từ tay Lý thiếu chắc chắn sẽ là tốt nhất." Hắn cười nói, kiếp trước trong mạt thế, dù mang danh là xã hội đen nhưng Lý Thái Huyền này vẫn chung tay giúp sức, đầu quân cho quân đội. Đồng thời cũng góp phần xây dựng nên khu an toàn ở Hư Kiến thành.
"Rất vui vì Trần đổng tin tưởng tôi như vậy!"
Dư Phỉ đứng cạnh chỉ cảm thấy nôn nao, máu nổi loạn trong người của cậu lại đang sôi sục dưới tác động của đống vũ khí nóng này.
Nghiêm Dư Phỉ: Tôi Muốn Dùng! Tôi Muốn Cầm!
Kỳ thật, lâu rồi cậu không hề được đụng vào súng. Bây giờ được thấy lại không khỏi cảm thấy hưng phấn.
Hai người kia chỉ chăm chú lải nhải về vũ khí như nào như nào, không để ý đến sự khác lạ của cậu.
"Tất cả cậu cứ di chuyển đến kho hàng tập chung của tôi ở Hư Kiến thành, ở đó sẽ có sẵn người đón nhận. Chuyện tiền nong, chúng ta vẫn nên là đến chỗ kín tiếng chút bàn bạc."
"Không thành vấn đề! Vậy mời Trần đổng cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-lao-chong-co-102/3005289/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.