Trong nháy mắt, thời tiết dần trở lạnh, lại một tiết trung thu sắp tới.
Ân đế ngồi trước bàn ở Ngự Thư Phòng phê duyệt tấu chương, nhớ tới đêm trung thu kiếp trước, hắn thân trúng kịch độc bị nhốt trong lãnh cung cùng Tử Ngọc, nơi nơi là biển lửa.
Đêm trung thu năm ngoái, hắn vừa trùng sinh không lâu, tâm tình có hưng phấn cũng có mờ mịt, may mà có Tử Ngọc ở cạnh hắn, lúc đó hắn nghĩ, đời này của hắn chỉ sống vì Tử Ngọc.
“Bệ Hạ?” Lưu công công bên cạnh thấy Ân đế có chút thất thần, nhíu mày dường như đang nghĩ cái gì liền mở miệng gọi hắn một tiếng.
Ân đế hồi thần mới phát hiện bản thân thế mà nhìn tấu chương tới thất thần, còn phải để Lưu công công nhắc, không khỏi có chút ngại ngùng, bưng chén trà trên bàn uống vài ngụm. Hắn cũng không biết vì sao lại nhớ tới chuyện trước đây, có thể là tức cảnh sinh tình đi.
“Lẽ nào Bệ Hạ mệt mỏi? Lão thần khuyên Bệ Hạ nghỉ ngơi sớm đi, Hoàng hậu vẫn đang ở Vị Ương Cung đợi ngài trở lại.” Lưu công công nhắc tới Thượng Quan Tử Ngọc, muốn khuyên Ân đế bảo trọng thân thể, sớm ngày nghỉ ngơi.
Ân đế có thể là vừa nãy nhớ tới chuyện không vui của kiếp trước, Ân đế lúc này bỗng nhiên rất muốn nhìn thấy Thượng Quan Tử Ngọc, ôm chặt người vào trong lòng tới trấn an tâm tình bất an của mình một chút.
“Bãi giá Vị Ương Cung.” Ân đế nói với Lưu công công xong liền đứng dậy rời Ngự Thư Phòng, vài thái giám cung nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-hoang-hau-vi-ton/754597/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.