4 người Ân đế xoay người liền nhìn thấy mấy chục trường mâu sắc nhọn đang chỉ vào bọn họ. Thị vệ Việt quốc đều như hổ rình mồi đề phòng, khoé môi Tư Mã Dạ chứa ý cười lạnh nhìn bọn họ.
Ân đế giả vờ kinh hoàng liên tục xua tay nói: “Việt Vương ngươi hiểu lầm rồi, bọn ta chỉ là thị vệ bình thưởng vương cung Đại Ân mà thôi, không phải thích khách gì.”
“Thị vệ bình thường?” Tư Mã Dạ cười nhạo nói, duỗi tay chỉ Thượng Quan Tử Ngọc trong 4 người “Tay của hắn trắng nõn bóng loáng, không chút tỳ vết, bên trên tới một vết chai cũng không có, thử hỏi một thị vệ bình thường thường làm việc nặng lại làm sao có thể sẽ có đôi tay như thế này? Đây rõ ràng là tay của người đọc sách chấp bút vẽ tranh!”
Thượng Quan Tử Ngọc sửng sốt, theo bản năng thu tay vào trong ống tay áo.
“Còn có hắn” Tư Mã Dạ lại chỉ Liễu Tịch, tầm mắt chuyển qua bên hông hắn, cười “Một thị vệ bình thường có thể mang loại ngọc bội này ra sao?”
Liễu Tịch hoảng sợ, cúi đầu nhìn liền phát hiện ngọc bội treo bên hông không biết từ lúc nào chạy ra ngoài bị Tư Mã Dạ nhìn thấy, cuống quýt một lần nữa nhét ngọc bội vào trong y phục.
4 người Ân đế trong lòng kinh ngạc, không nghĩ tới Tư Mã Dạ này thận trọng như thế, có thể qua một vài chi tiết rất nhỏ tới phán định thân phận bọn họ, người như thế này, thực sự có chút đáng sợ!
Có điều tuy Tư Mã Dạ nhìn ra bọn họ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-hoang-hau-vi-ton/754592/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.