Thượng Quan Tử Ngọc cùng Liễu Tịch trở lại chỗ ngồi lúc trước, hoa khôi đã lên đài, chỉ là bị che phía sau bình phong, nhìn không rõ. Ẩn hiện có thể thấy được một thân hình yểu điệu đang ôm đàn tỳ bà, ngồi ngay ngắn phía sau bình phong. Trong giây lát, bóng người khẽ nhúc nhích, âm thanh tỳ bà trong trẻo như ngọc từ những ngón tay thon dài từ từ truyền ra, nốt cao tựa như mưa rền gió giật, nốt thấp tựa như tiếng nói nhỏ nhẹ thủ thỉ bên tai.
Chỉ một khúc nhạc dạo lại đưa tới vô số tiếng trầm trồ khen ngợi của cả sảnh, tiếng gào thét tán thưởng không ngừng.
Thượng Quan Tử Ngọc nhíu mày trầm tư. Y tinh thông âm luật nên tự nhiên có thể nghe ra trong tiếng tỳ bà này chứa đựng nỗi u oán cùng đau buồn vô tận.
Bình phong được kéo ra, hoa khôi rốt cuộc lộ diện, thật sự là điềm đạm đáng yêu, thu thủy chi tư, rất nhiều nam nhân ở đây đều nhìn đến choáng váng, sau đó liền lật tìm hết trong túi áo, hi vọng mình có đủ ngân lượng để đoạt mỹ nhân.
"Thượng Quan công tử, hoa khôi kia không phải là vị cô nương khi nãy chúng ta đã gặp qua hay sao?" Liễu Tịch thắc mắc.
Thượng Quan Tử Ngọc gật gật đầu, y nhớ tới những lời nói mà cô nương hoa khôi kia quỳ xuống trước mặt y đã nói, lại nghe tiếng đàn tỳ bà của nàng, xem ra lời nàng nói là thật, nàng là bị bán đến thanh lâu này!
Lúc này, một người dáng cao to, diện mạo như một quý công tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-hoang-hau-vi-ton/754549/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.