Nghe thấy lời nói của Đằng Văn San, Tề Minh Diệu còn chưa trả lời, Đằng Kỳ Dật đã lên tiếng trước: “A San, tìm hắn làm gì?”
Có lẽ nếu không phải kiêng dè Tề Minh Diệu, Đằng Kỳ Dật đã dứt khoát hừ lạnh một tiếng. Tề Trân thường xuyên tận tâm chỉ bảo, không cho phép hắn đắc tội Đằng Huy Nguyệt, cho nên dù hắn bị Đằng Huy Nguyệt bắt nạt, trong lòng có ủy khuất cũng chỉ biết nhẫn nhịn. Hắn cũng lớn lên trong kiêu ngạo, toàn bộ phủ An Quốc công, ngoại trừ cả nhà đại ca Đằng Kỳ Sơn ra, có ai dám đối xử với hắn như vậy? Loại không cam tâm này tích lũy dần dần, khiến hắn dù muốn che giấu, cũng không che giấu được sự ghen ghét đối với Đằng Huy Nguyệt.
Vào độ tuổi mười sáu là có thể thành hôn như ở Nguyên Trưng triều, hắn chín tuổi đã có nhận thức lờ mờ về tình cảm. Mấy năm nay Đại Hoàng tử Tề Minh Diệu ra vào phủ An Quốc công mấy lần, lần nào mẫu thân Tề Trân của hắn cũng dùng đủ loại cách để hắn đón tiếp Tề Minh Diệu. Đằng Kỳ Dật biết Tề Trân có lòng tác hợp cho hắn với Tề Minh Diệu. Hắn cũng rất có hảo cảm đối với vị Đại Hoàng tử ôn nhu ưu tú này, hơn nữa theo thời gian lâu dần, loại hảo cảm đó càng rõ ràng hơn. Đằng Kỳ Dật đồng ý, thậm chí là nguyện ý đối với tính toán của Tề Trân. Quả thật hắn cũng rất cố gắng biểu hiện ra một mặt tốt nhất của mình trước Tề Minh Diệu.
Thế nhưng! Trong mắt Tề Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-dich-truong-ung-chu/1214361/quyen-1-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.