Thái phó Ưng Quế Luân của Cẩm Mặc cung vô cùng buồn phiền.
Hiện giờ hắn và hai vị Thái phó khác đang dạy mười lăm học trò tính cả Hoàng tử. Sau đó hắn phát hiện ra, Nguyên Trưng Ung chủ Đằng Huy Nguyệt vừa mới đi học không lâu lại chính là người thiên tư thông minh nhất trong số tất cả các học trò. Thế nhưng cậu có tư chất như vậy lại là một văn tử, hơn nữa không có tâm tư ham học lắm. Cho dù bị Minh đế ép buộc mới bất cam bất nguyện đến nghe giảng, nhưng trái tim thì không ở đây, thường xuyên đi vào cõi thần tiên.
Ưng Quế Luân đã từng thử làm nghiêm sư để gọi cậu trả lời câu hỏi, thế nhưng bài học bình thường căn bản không thể làm khó cậu. Hơn nữa Ưng Quế Luân không thể không nói, có một văn tử với khuôn mặt cực kỳ đáng yêu xinh đẹp ở đây, hắn không dám làm bừa. Ưng Quế Luân hoàn toàn dám dùng thước đánh vào lòng bàn tay Hoàng tử, nhưng cứ nhìn thấy hai mắt sáng ngời của Đằng Huy Nguyệt, cái thước kia không thể nào đánh xuống được.
Nhẹ không được nặng không xong, Ưng Quế Luân chỉ có thể nhắm một mắt mở một mắt với Đằng Huy Nguyệt.
____ Cũng may Nguyên Trưng Ung chủ là văn tử, nếu không, muốn hắn phải trơ mắt nhìn một mầm non tốt không nghĩ đến chuyện vươn lên như thế, không phải là ép hắn phát điên sao?
Bài học buổi chiều là tập võ. Ngoại trừ Đằng Huy Nguyệt và hai thư đồng của cậu, các Hoàng tử và thư đồng của họ đều bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-dich-truong-ung-chu/1214346/quyen-1-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.