Ngày thứ hai, Nam Kính đến tiệm cà phê trong trường học thì thấy một người.
Thiếu niên thanh tú đối diện sắc mặt tái nhợt một tay chống đỡ cằm, một cái tay khác bỏ thật nhiều đường vào ly cà phê, cúi đầu nhìn chúng nó từng chút từng chút hòa tan, bỏ thêm chút màu cà phê, tản ra hương vị ngọt ngào.
Nam Kính rất có kiên nhẫn nhìn hắn không ngừng khuấy khuấy, đến khi đường miếng hoàn toàn hòa tan ra.
"Tôi sẽ không nói xin lỗi cậu."
Đây là câu nói đầu tiên Miphira nói ngày hôm nay.
Nam Kính nhấp một hớp nước trái cây, không để ý lắm nói: "Tôi hôm nay tới, cũng không phải muốn nghe cậu nói lời xin lỗi."
Miphira nâng cốc uống một hớp nhỏ, trong miệng tất cả đều là mùi vị thơm nồng, thế nhưng đầu lưỡi vẫn là phát khổ.
Nam Kính nhìn hắn nói: "Miphira, kỳ thực tôi từ lần đầu tiên thấy cậu sau này vẫn luôn rất muốn biết, đến tột cùng là cái gì đáng giá để cậu cứ ở khắp nơi nhằm vào tôi —— gia thế cậu có, bạn bè cậu cũng có, bất kể là đẳng cấp gien hay là trình độ được hoan nghênh đều hơn tôi rất nhiều."
Dĩ nhiên, đây là dùng gien D của Nam Kính rất vua hố lại mới vừa khai giảng đã bị bôi đen đến thê thảm mà so sánh.
"Không có đạo lý, cậu hoàn toàn không có đạo lý khắp nơi làm khó dễ tôi." Nam Kính ngữ khí rất vững vàng.
Cậu để ly xuống, nói: "Ban đầu tôi nghĩ đến cậu là vì anh trai cậu - Sidya mới không ưa tôi, thế nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-de-nhat-de-hau-tinh-cau/996129/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.