——Cậu ấy rất ỷ lại ngài.
Những lời này của thợ cắt tóc lại vang vọng bên tai của Ngụy Sâm, ánh mắt lạnh như băng của Ngụy Sâm chậm rãi chuyển thành ôn nhu như nước, bao lấy nụ cười thản nhiên. Nhưng y cũng không trả lời vấn đề của thợ cắt tóc, chỉ là đưa mắt tới trên người Trần Lê đang im lặng ngồi ở một bên.
Lúc này Trần Lê lại lâm vào thế giới của mình, trong mắt vô thần, vẻ mặt đần ra, cũng không biết thế giới của cậu ra sao, có lẽ là vô cùng xinh đẹp, mới có thể khiến cậu trầm mê trong đó như vậy. Ngụy Sâm không chỉ một lần muốn tiến vào thế giới của Trần Lê để đi xem đến cùng thì thế giới đó có cái gì hấp dẫn Trần Lê, khiến cho cậu không muốn đi ra.
Dường như Trần Lê cảm nhận được ánh nhìn của Ngụy Sâm, liền quay đầu nhìn chằm chằm Ngụy Sâm, trong mắt không có bất kỳ chập chờn, nhưng Ngụy Sâm lại biết Trần Lê đang thúc giục mình đi khỏi đây.
Nhận lấy thẻ thợ cắt tóc đưa tới, Ngụy Sâm vươn tay về phía Trần Lê, nói: "Lê Lê, chúng ta đi, đi dạo nhà sách một chút, coi em cần gì." Dứt lời, Ngụy Sâm có thể cảm giác rõ Trần Lê đang tỏa sáng, soạt một cái liền đứng lên từ trên ghế, cũng chỉ có lúc nhắc tới hội họa, Trần Lê mới bằng lòng dứt mình khỏi cái thế giới kia một chút.
Ngụy Sâm đi tới dắt tay Trần Lê, Trần Lê nhìn chằm chằm Ngụy Sâm, không tiếng động thúc giục.
Ngụy Sâm nhịn không được tự tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-cuc-tri-sung-hon/783265/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.