Mưa mùa hè nói đến là đến, lúc Ngụy Sâm đến Trần gia, thời tiết còn sáng sủa, lúc này vừa tới Trần gia không bao lâu, mưa to tuôn ào ào, tiếng sấm ầm vang, làm cho đêm hè vốn nên yên tĩng trở nên có chút huyên náo.
Trong phòng khách Trần gia, Trần Vân Sinh và Ngụy Sâm ngồi đối diện nhau, bầu không khí có chút đanh lại.
Trần Vân Sinh rất bình tỉnh nhìn Ngụy Sâm, ông không rõ nguyên nhân vì sao lần này Ngụy Sâm lại sang đây. Chuyện Ngụy Sâm và Trần Lê phải kết hôn, ông biết, nhưng khi nhìn dáng vẻ này của Ngụy Sâm, không giống như là tới để từ chối hôn sự.
"Việc này là bác sơ sót." Mặc dù đoán không ra ý đồ đến đây của Ngụy Sâm, Trần Vân Sinh vẫn một bộ dạng cười híp mắt, "Bác mới đi công tác về, lúc này mới vừa ngồi xuống ăn một miếng cơm nóng, vẫn chưa đi bệnh viện gặp Trần Lê, vẫn không biết bệnh tình của Trần Lê, là bác làm cha không tốt."
"Khổ cho bác trai rồi." Ngụy Sâm hùa theo Trần Vân Sinh, sao mà y không biết ý của Trần Vân Sinh. Lời nói nhẹ này của Trần Vân Sinh, nhìn như chủ động thừa nhận sai lầm của mình, thật ra lại chặn đầu Ngụy Sâm, nói cho Ngụy Sâm rằng điều không phải tôi không biết bệnh tình của Trần Lê, mà là tôi bận quá, không để ý tới bệnh tình của Trần Lê.
Đương nhiên, nếu như mục đích hôm nay của Ngụy Sâm là tới hưng sư vấn tội, quyền chủ động đã bị một câu "Nhận sai" nhẹ nhàng như vậy của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-cuc-tri-sung-hon/783253/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.