"Khụ..."
Ông lão vừa uống một hớp trà xanh vào thì nghe được Gia Cát Dư nói ra câu này, nước trà vẫn chưa kịp nuốt liền chạy tọt vào cuống họng, sặc ho khù khụ.
Mà người khởi xướng lại như là không có gì xảy ra, đi tới bên cạnh ông lão, vỗ vỗ sau lưng ông, giúp ông thuận khí, nói: "Ông già này, ông kích động như thế làm chi? Không phải nói là không nhận học trò nữa sao?"
Khó lắm ông lão mới thuận khí nhưng vì việc vừa xảy ra nên đỏ mặt, ông trừng Gia Cát Dư, mắng: "Gia Cát Dư, ông ẩu quá, chậm trễ tiền đồ của thanh niên người ta! Việc ông vẽ sơn dầu, quốc họa ông biết nhiều ít, tôi thấy ngay cả một ngón tay của thanh niên người ta ông cũng không bằng, ông dạy người ta thế nào?"
Xem ra ông lão thật sự bị Gia Cát Dư làm cho phát cáu, ánh mắt có hơi độc ác, lời nói cũng không nặng không nhẹ.
Gia Cát Dư nghe xong cũng không giận, vẫn cười nói: "Cái ông này, không phải tôi vừa mới nói tranh quốc họa đầu tiên của người thanh niên này nằm ở đây sao? Trước đây cậu ấy toàn vẽ tranh sơn dầu, thiên phú sơn dầu của cậu ấy cũng không thể kém hơn thiên phú tranh quốc họa đâu, mầm non tốt như vậy, chắc chắn tôi phải thu làm học trò, bảo đảm đến lúc đó sẽ vượt qua cả Trần Vân Lam nữa." Gia Cát Dư nói xong liền nhìn về phía ông lão, ông biết Trần Vân Lam là cái gai trong lòng ông lão, ông vẫn luôn muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-cuc-tri-sung-hon/2524697/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.