Đằng sau bức tường kép, là hành lang hẹp dành cho một người đi, tường đá hai bên không hề khô ráo, mà hơi ẩm ướt, thậm chí Trình Hiểu còn cảm thấy sự lãnh lẽo của hơi nước thấm vào da thịt, mặt tường thô ráp ma sát vai cậu, thỉnh thoảng tạo ra những tiếng động vô cùng rõ ràng trong không gian vắng lặng này.
Sau khi đi đến cuối đường, bọn họ bước vào một căn phòng khép kín khá rộng, Tề Quân di chuyển ở cuối hàng không ngừng quan sát xung quanh, con ngươi cậu ta co lại, lộ rõ vẻ nghi ngờ, nơi này hoàn toàn trống rỗng!
Lẽ nào Minh đã sớm đề phòng... Nhưng gần như chẳng có nơi nào thích hợp cho việc giấu chứng cứ phạm tội hơn chỗ này, nếu không có Lam, sợ rằng bọn họ sẽ không bao giờ phát hiện ra bức tường kép bên trong đại điện.
Trình Hiểu ngẩng đầu nhìn trần nhà không có bất cứ một vật trang trí nào, rồi liếc mắt nhìn bốn phía, những bức tường ở đây không hề được quét vôi, khiến người khác vừa xem đã hiểu.
Tề Quân không cam lòng kiểm tra khắp nơi, nỗ lực tìm ra cơ quan mật, nhưng lại chẳng được gì, nơi này tựa như một căn phòng trống không ai đặt chân vào, còn chưa kịp sử dụng, thì đã bị phủ bụi.
Lam khẽ nhíu mày, vẻ mặt không đổi, anh dường như vừa đi vừa đếm bước chân, đến thẳng vị trí trung tâm của căn phòng, khụy một chân, ngồi xổm xuống, dùng tay gõ nhẹ lên một cục gạch ướt sũng. Thanh âm không trầm đục mà có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-bien-phe-vi-bao/2429905/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.