Hàn Phong trên đường về để mở cửa xe cho gió lùa vào bên trong xua đi ít mùi rượu khó chịu, vừa rồi anh có uống một ít cũng không nhiều lắm anh sợ cô sẽ khó chịu nên cố gắng xua đi bớt mùi, miệng cũng nhai kẹo cao su để không còn mùi khó chịu nữa.
Anh ghé vào một quán bán vịt quay Bắc Kinh trên đường, xuống xe mua cho cô hai con vịt quay giòn, còn dặn dò ông chủ phải lấy loại nước chấm ít cay một chút. Xong xuôi lại đi sang bên cạnh mua ít sữa chua uống với vài hộp nho nhập khẩu cho cô, thời gian này đã qua mùa nho nên trong vườn còn không nhiều lắm, cũng không được ngon. Trả tiền xong xuôi anh nhấn ga nhanh về nhà cố bảo toàn vịt quay cho nóng.
Đến trước cổng anh lôi điện thoại ra gọi cho Ngạn Bách.
"Alo." Tiếng Ngạn Bách lanh lảnh ở đầu dây bên kia.
"Ngạn Doanh ngủ chưa." Biết là Ngạn Bách đã giải thích với cô nhưng anh vẫn thấy buồn buồn.
"Vẫn chưa đâu, trong nhà đã ngủ hết cả rồi, chỉ có tôi bị giữ lại xem tivi cùng cô ấy thôi." Ngạn Bách tỏ vẻ dường như bản thân bị uất ức vô cùng.
"Xuống mở cửa cho tôi được không."
"Mở cửa hả, ừm chuyện này..."
"Có vịt quay"
"Hả, có vịt quay sao, xuống liền xuống liền." Ngạn Bách chạy như bay vòng qua phòng khách ra ngoài.
"Anh hai anh chạy đi đâu đó." Ngạn Doanh thấy anh đi nghe điện thoại thì lát sau chạy như bay ra ngoài.
"Đi mở cửa cho chồng em đó."
Hàn Phong sao, ôi chết quên mất.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-bu-dap-cho-lao-cong-chiem-huu/951327/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.