"Canh sườn này rất ngon đó, con ăn một chút đi " Ngân Đài dịu dàng hết mức cầm chén canh đưa đến bên miệng con gái dụ dỗ Ngạn Doanh ăn.
"Không mà, ngán lắm con đã ăn một chén rồi mà " Ngạn Doanh co gối cuộn người trên sô pha tận lực che miệng mình lại không cho mẹ đổ thức ăn vào bụng mình như thác nữa.
"Ngán sao, vậy con muốn ăn cái gì?"
"Không muốn ăn gì cả." Ngạn Doanh nhất quyết không thõa hiệp.
"Sao có thể chứ, con đã một tiếng không ăn gì rồi." Mẹ à, mẹ có thể bớt đáng sợ đi được không, mới một tiếng thôi đó.
"Không..."
"Ngạn Doanh" Tiếng gọi trầm thấp kia ngăn lại câu phản bác của cô.
"Hàn Phong con về rồi à, này mau lên, Ngạn Doanh không chịu ăn này." Bà Lâm như vớt được cứu tinh vậy, cái nhà này chỉ có con rể là có đủ kiên nhẫn dỗ ngọt con gái thôi.
"Con đã ăn một tiếng trước rồi mà." Hàn Phong để cặp tài liệu lên sô pha bên cạnh, đi đến bên còn lại của cô ngồi xuống.
"Đã ăn một tiếng rồi đúng không."
Ngạn Doanh rất ngoan ngoãn gật đầu.
"Đã một tiếng rồi chắc thức đã ăn tiêu hóa được một nửa rồi, em nên ăn một ít thức ăn nhẹ đi, ngoan."
Lại là ăn, anh cũng như mọi người thôi đều muốn cho em thành con heo ú ù.
"Không."
"Sữa chua nho được không "
Sữa chua nho? Cái này có thể suy nghĩ lại, Ngạn Doanh ngẫm nghĩ bản thân đúng thật là đã ăn no nhưng bụng vẫn còn chỗ chứa nhỉ, hay là ăn thêm một ly.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-bu-dap-cho-lao-cong-chiem-huu/951318/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.