Nhìn người thanh niên chán sống sau khi bước ra từ bệnh viện đang ngồi ngán đường phía trước, Hàn Phong từ tốn bước lên ba bậc thang dựa người vào lan can gần Ngạn Bách.
"Muốn gì đây?"
Ngạn Bách ngứa ngái giống bị kích trúng chỗ đau bỏ hai chân gác trên lan can đáp xuống đất.
"Ngứa da à, có ai đến rước dâu mà ăn nói như cậu không hả."
Đôi mày kiếm sắc lạnh của Hàn Phong nhíu lại, vẻ mặt ghét bỏ. "Đã biết nhau bao lâu, còn làm màu."
Hàn Phong quan sát thấy Ngạn Bách không hề có ý định ra thử thách, cái này còn khó chơi hơn cả thử thách khó. Không ra đề mà chỉ câu cho hết giờ thì lấy cái gì mà chơi, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào Ngạn Bách.
Đùa, đường đường là đàn ông mà bị nhìn đến đỏ mặt sao, dù...dù có hơi ngại một chút tự nhiên bị thằng bạn thân nhìn không chớp mắt như thế.
Đôi mắt anh cứ lẳng lặng gì kẻ quỷ quái chắn trước đường đi của anh, xung quanh ngày càng yên tĩnh, khách vây xem cũng không ai dám phát ra tiếng động nào.
"Nè nè nè, nhìn gì vậy hả?"
Hàn Phong không thèm trả lời anh ta, rút điện thoại ra nhắn vài tin gửi đi, thời gian dành cho Ngạn Bách rút lui đã hết rồi.
"Reng reng" Trong không gian yên ả tiếng điện thoại reo của Ngạn Bách làm phá hỏng sự căng thẳng giằng co của hai người bạn thân, Ngạn Bách lôi điện thoại ra xem là cuộc gọi video từ số lạ, ai lại chán sống gọi ngay giờ này chứ.
Dù sao cũng đỡ hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-bu-dap-cho-lao-cong-chiem-huu/951311/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.