Nhưng Tô Vi Vi lại không làm bầu không khí tiếp tục trở lên xấu hổ nữa.
“Tiểu ca ca, anh có biết loại thực vật này tên là gì không?”
“Hoa này gọi là vi nga, Kinh Thi trung thải vi……‘thải vi thải vi, vi cũng làm ngăn’, chính là chữ “vi” này cũng là tên của em.”
“Vốn dĩ phần lớn loại thực vật này đều sinh trưởng ở núi hoang, bụi cỏ hoặc là trong rừng, không nghĩ tới thế mà lại thấy được ở bên hồ, có thể thấy được chúng ta thật sự rất có duyên đó.”
Cố Dung Thời lẳng lặng nhìn đóa hoa nhỏ màu tím ở trong tay, lạnh lùng mở miệng, “Tôi biết, loại này cũng gọi là cây đậu dại dùng để cứu đói, thuộc một loại với họ đậu, củ, lá đều dùng để ăn, nhưng…… Nhưng hạt giống của loại hoa này lại có độc.”
Tô Vi Vi:……
Tiểu ca ca, nếu anh cứ tiếp tục nói chuyện phiếm như vậy thì sẽ rất dễ mất đi em đó.
“Ong……”
Xấu hổ hết sức, di động trong túi của Cố Dung Thời vang lên.
“Chú Vương, đúng rồi, tôi đang ở gần đây.”
“Cái gì? Muốn ra tay trước sao? Được, tôi sẽ lấy tiền chạy tới nơi.”
“Trước tiên chú Vương giúp tôi ổn định đã, tôi sẽ qua ngay.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-90-co-khong-gian-trong-tay-lam-giau-khong-kho/4388547/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.