Cô trọng sinh.
Lý Mạt mở to mắt không tin nhìn vào những gì trước mặt. Cô nghiêng đầu nhìn bức tường màu vàng sẫm cách đó chưa đầy mười cm. Sau đó ánh mắt cô lại chuyển hướng lên trên những viên gạch màu đen xám được sắp xếp rất ngay ngắn.
Chiếc giường ván gỗ, chiếc chiếu rơm, chiếc mùng xám khói có n lỗ khâu xộc xệch, chiếc chăn rách nát đến đáng thương,... Căn nhà này thật nghèo túng quá sức tưởng tượng của cô!
Trước năm 20 tuổi, cô sống ở đây. Nên giờ phút này cô không hề có cảm giác xa lạ và mâu thuẫn chút nào.
"Điều kỳ lạ là rõ ràng cô trải qua 7 năm mạt thế, cuối cùng chết trong một trận chiến, như thế nào vừa mở mắt lại quay trở lại căn nhà cũ. À không, căn nhà này còn đổ nát và cằn cỗi hơn cả ngôi nhà ngày xưa cô ở. Ít ra nhà cô cũng có tủ đựng bát đĩa, nhiều loại chậu rửa, xô nhôm, xô sắt, ghế dài, bàn ăn và ghế đẩu. Trên giường cũng không có thứ gì hư hỏng nặng như ngôi nhà này. Cô lặng lẽ quan sát và thở dài".
Cô chết trong trận chiến đó, đây là sự thật.
Vì vậy, thân thể này nhất định không phải của cô. Cô ngước nhìn bàn tay gầy guộc, thon dài như chân gà. Dưới mạt thế điều kiện khổ cực cũng không thể khiến cô đói thành như vậy, thân thể như không có xương sườn.
"Chị cả, chị cả, chị rốt cuộc đã tỉnh rồi sao?"
Đột nhiên, có tiếng bước chân vội vã bước vào, cùng lúc đó vang lên một giọng nói kinh hỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-60-con-dau-nha-ta-dac-biet-hung/930260/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.